“Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên.”
Nguyễn Nhật Ánh - "Còn chút gì để nhớ"
“Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên.”
Nguyễn Nhật Ánh - "Còn chút gì để nhớ"
Tác phẩm: Còn chút gì để nhớ
Thông điệp: "Kỷ niệm vốn dĩ là những mảnh ghép dịu dàng, đôi khi chỉ cần chạm khẽ là cả một thời thanh xuân lại ùa về trong đáy mắt."
💖 Tóm tắt nội dung
Câu chuyện đưa ta theo chân Chương - một chàng trai tỉnh lẻ lên Sài Gòn đi học với bao bỡ ngỡ và mộng mơ. Tại đây, anh đã gặp và gắn bó với gia đình dì Huệ, đặc biệt là mối tình đầu đầy trong sáng nhưng cũng nhiều trắc trở với Quỳnh. Qua những biến động của thời gian và cuộc sống, mỗi nhân vật đều chọn cho mình một ngã rẽ riêng. Còn chút gì để nhớ không chỉ là một chuyện tình, mà còn là bức tranh về tình bạn, tình người và những hoài niệm bâng khuâng về một thời Sài Gòn xưa cũ, nơi những gì đã qua luôn để lại một dư vị tiếc nuối khó quên.
💖 Những trích dẫn "Chạm" nhất
"Kỷ niệm bao giờ cũng đẹp, và đôi khi người ta sống bằng kỷ niệm nhiều hơn là sống cho hiện tại."
"Có những tình cảm chưa kịp gọi tên đã thành quá khứ, chưa kịp bắt đầu đã phải học cách lãng quên."
💖 Góc kỷ niệm
Cuốn sách này chiếm một vị trí vô cùng đặc biệt trên kệ sách của tôi, bởi nó là món quà từ một người bạn đã từng thầm thương trộm nhớ tôi suốt những năm tháng cấp ba. Mỗi lần chạm tay vào lớp bìa, tôi lại nhớ về những ngày tháng dưới mái trường trung học, về những tình cảm ngây ngô, thuần khiết mà người ấy đã gửi gắm qua từng trang sách. Giống như cái tên của tác phẩm, cuốn sách không chỉ là một câu chuyện văn chương, mà còn là nhành hoa khô kẹp giữa những năm tháng thanh xuân, nhắc tôi nhớ rằng mình đã từng được yêu thương một cách dịu dàng và âm thầm đến thế.